BREAKTIME

6ced97b3d76f4b088eb57e22077f2f9b

Tuần trước tớ bị cháy nắng.

Đây là một câu chuyện hết sức bi đát. Tối thứ 6 tớ lại party thâu đêm, sáng thứ 7 hẹn đi mua đồ với tình iu nên ko thể ko dậy (nó sẽ nhổ từng cọng tóc trên đầu) thế là tớ lao ra khỏi nhà không bôi kem chống nắng. Đi giữa đường thì xe hết xăng, trong túi ko 1 xu. Thế là vừa hangover vừa không có tiền mua khẩu trang vừa phải đẩy xe (nặng 100kg) đi tìm ATM vừa phải đi tìm trạm xăng vừa phải chạy ra ngoại ô đón tình iu giữa trưa nắng chang chang. Bạn hãy cố gắng nhịn cười vì tớ đã rất thảm, tí nữa là đứng khóc giữa đường. Và tớ bị cháy nắng rát hết cả mặt, lột da cả tuần qua mới hết.

Sau bao năm dùng các thể loại tẩy da chết (1%, 2%, 10%), các loại tretinoin (0.05%, 0.1%) rồi các thể loại Vitamin C (10%, 15%, 20%) da của tớ đã trở nên rất là reactive, chỉ phơi nắng tí đã đủ bị cháy. Bạn tự hỏi sao tớ lại cắm đầu dùng nhiều thứ actives hạng nặng vậy? Tớ ko phải gái high maintenance nhưng mụn đối với tớ là một nỗi ám ảnh khủng khiếp. Ở Mĩ người ta sợ public speaking hơn là sợ chết. Tớ chắc phải sợ mụn gấp 10 lần người Mĩ sợ public speaking (on a side note: tớ cóc sợ public speaking, nói ngu thì người ta cười mình thì mình cười lại, tối về là nó quên ấy mà!) Và xưa giờ tớ vẫn tin diệt mụn thì phải tẩy da chết để nó ko bị bít lỗ chân lông và diệt vi khuẩn. Thế là tớ nã đủ các thể loại acid, lớp này đè lên lớp kia, nồng độ ngày càng tăng. Da tớ lúc nào cũng lột da tùm lum tà la nhưng vẫn nhờn. Thế là tớ nghĩ: “đã xài 100 thứ gây khô da thế mà vẫn nhờn, ko xài chắc đủ cung cấp dầu cho KFC chiên khoai”

Sau khi bị cháy nắng tớ đã dẹp sạch. Trong phòng tắm giờ chỉ còn: niacinamide serum tớ tự làm, dầu chanh dây và KCN Biore. Chưa bao giờ tớ có ít thứ như vậy. Mỗi sáng có thể đi làm sớm hơn 15ph vì ko phải chờ lớp lang (“có thể” là vì tớ thà bật nhạc lên ngồi chơi chứ nhất quyết ko đi làm sớm). Da ko rát, ko lột nhưng điều kì lạ nhất là, nó cũng chẳng nhờn – ít nhờn hơn khi xưa xài 100 loại acid. Nó ko bị căng ra như tấm màng bọc thực phẩm nữa. Và tớ nhận ra là, nhiều khi vấn đề sẽ được giải quyết nếu bạn thôi chăm chăm vào lối cũ.

Sự kiện đó giúp tớ quyết tâm làm 1 chuyện sau: Có chừng mực. Bài trước tớ nói với bạn nếu 1 ngày kia ko theo đuổi THE ONE chắc tớ sẽ đỡ vật vã hơn. Bài này cũng theo hướng đó. Tớ sẽ tập dừng ở lưng chừng thay vì chạy theo 2 thái cực. Bình thường tớ sẽ quậy tưng bừng 1 tháng rồi detox cực khổ 2 tuần rồi lại quậy tưng bừng rồi mệt quá (hoặc xấu quá) lại detox. Cái gì mà ko extreme là tớ thấy hết sức nhạt nhòa.

7d90631992a643f31caa1f5b1e34b177

I’m taking a break from everything. Từ acid, tretinoin, Vit C serum cho tới alcohol, late nights and bad company. Rồi thì tớ cũng sẽ thêm chúng lại thôi nhưng lần lượt từng thứ một chứ không phải tất cả cùng lúc. Giống như khi bạn bị ngô độc thực phẩm vậy đó. 2 ngày đầu không được ăn gì, sau đó ăn cháo, nhiều ngày sau mới được ăn thịt và rồi tới rau.

Câu chuyện những ngày tới cũng sẽ cơ bản vậy đó nha. Don’t expect rocket science 😉

P.S: cái hình minh họa đầu bài nghĩa là, diều đã bay rồi bạn đừng chay theo làm gì, ko chừng đạp phải đá do bận cắm mặt lên trời! (rồi nó cũng rơi xuống nhưng là tùy theo gió chứ chẳng tùy theo mong muốn của bạn)

Advertisements