Pale Blue Dot

(bài này chả liên quan gì chuyện làm đẹp, chỉ mind-fuck stuff để khi rảnh rỗi bạn có cái băn khoăn hoặc khi bạn phải ngồi cùng vài ba người khác mà chẳng muốn chuyện trò thân mật chỉ muốn nói chuyện vẩn vơ…)

Bạn có biết:

Nếu toàn bộ lịch sử vũ trụ được gói gọn trong 1 năm, với Big Bang xuất hiện ngày 1/1, thì loài người chỉ xuất hiện trong vòng 15s cuối của ngày 31/12.

Từ vi khuẩn, thành cá, thành khỉ, thành người nguyên thủy, thành người trung cổ, thành người hiện đại, thành Generation XYZ gì đó chỉ là một cái nháy mắt so với sự hình thành vũ trụ.

Trái đất rộng lớn mà bạn nghĩ cả đời chắc chẳng đi được quá 1/2 thật ra chỉ là cái đốm xanh xanh căng cả mắt ra bạn mới nhìn thấy trong hình dưới đây. Và cái hình dưới đây chỉ là snapshot của một phần dải thiên hà trong vô vàn những dải thiên hà khác của một trong nhiều vũ trụ tồn tại song song.

We are so infinitely small. Huh?

paleblue_custom-b200d49e728a183a8622779513762ba435508898-s6-c30

Tấm hình này được chụp từ tàu không gian Voyager 1, năm 1990 theo yêu cầu của Carl Sagan – người hùng của cuộc đời tớ. Ông khiến khoa học dễ hiểu hơn ngay cả khi mình không thông thái. Và thề có Ryan Gosling, tớ thích những người khiến mọi thứ trở nên đơn giản, dễ hiểu hơn.

Vì Carl là một người đàn ông vừa vĩ đại vừa tử tế nên ông biết người thường (vừa nhỏ bé vừa không mấy tốt đẹp) khi nhìn những bức hình này, khi đọc được những sự thật này sẽ lại càng cảm thấy nhỏ bé và rất dễ nảy sinh những tư tưởng xám xịt, kiểu như: mình bé tí thế này thì cuộc đời mình làm gì có ý nghĩa, mình làm gì có ý nghĩa, chẳng có gì có ý nghĩa. Và ông đã viết những dòng tâm sự ở dưới đây, để bạn vẫn có thể trân trọng sự thật mà vẫn trân trọng chính mình. Để bạn nhìn mọi thứ từ nhiều góc nhìn khác nhau, chứ không chỉ trắng hay đen. Không gì tệ hơn là bạn chỉ lấy thông tin và đặt nó hoặc trắng hoặc đen mà không buồn xử lý nó.

Tớ để nguyên transcript ở dưới nhưng nếu bạn lười đọc, tớ có 2 version khác, 1 là comic, 2 là animation clip. Tớ nghĩ bạn nên coi cả 3, 100 lần (assume là bạn cũng rảnh như tớ)

From this distant vantage point, the Earth might not seem of any particular interest. But for us, it’s different. Consider again that dot. That’s here. That’s home. That’s us. On it everyone you love, everyone you know, everyone you ever heard of, every human being who ever was, lived out their lives. The aggregate of our joy and suffering, thousands of confident religions, ideologies, and economic doctrines, every hunter and forager, every hero and coward, every creator and destroyer of civilization, every king and peasant, every young couple in love, every mother and father, hopeful child, inventor and explorer, every teacher of morals, every corrupt politician, every ‘superstar,’ every ‘supreme leader,’ every saint and sinner in the history of our species lived there — on a mote of dust suspended in a sunbeam.

The Earth is a very small stage in a vast cosmic arena. Think of the rivers of blood spilled by all those generals and emperors so that in glory and triumph they could become the momentary masters of a fraction of a dot. Think of the endless cruelties visited by the inhabitants of one corner of this pixel on the scarcely distinguishable inhabitants of some other corner. How frequent their misunderstandings, how eager they are to kill one another, how fervent their hatreds.

Our posturings, our imagined self-importance, the delusion that we have some privileged position in the universe, are challenged by this point of pale light. Our planet is a lonely speck in the great enveloping cosmic dark. In our obscurity — in all this vastness — there is no hint that help will come from elsewhere to save us from ourselves.

The Earth is the only world known, so far, to harbor life. There is nowhere else, at least in the near future, to which our species could migrate. Visit, yes. Settle, not yet. Like it or not, for the moment, the Earth is where we make our stand.

It has been said that astronomy is a humbling and character-building experience. There is perhaps no better demonstration of the folly of human conceits than this distant image of our tiny world. To me, it underscores our responsibility to deal more kindly with one another and to preserve and cherish the pale blue dot, the only home we’ve ever known.

Comic này là từ Zen Pencil – my favorite comic guy ever

123

 

4

56789

(bạn nhận ra được bao nhiêu nhân vật lịch sử trong cái frame ở trên?)

Còn đây là Animation:

 

 

Advertisements