And now for something completely different… a comic (nhạc nền Monty Python tèn ten)

2012-11-13-chrisg

Tớ đã phạm phải 1, 2, 3, 4, 8, 9, 10. Cái 11 không phạm nổi vì đời này tớ còn chưa bao giờ nhấc mông lên để làm được 1 cái checklist (dù checklist có chán tới cỡ nào thì cũng cần 1 chút xíu tinh thần trách nhiệm để lên được) nữa là nói đến chuyện thực hiện cái checklist đó.

Bạn thì sao?

Nhân tiện, tớ lấy comic này từ trang zenpencils.com Tớ nghĩ trang đấy thật tuyệt, hôm nào rảnh bạn hãy ghé xem.

Advertisements

6 replies on “11ways to be unremarkably average

  1. Số 8 oan khiên.
    Luôn bị dừng nửa chừng bởi vì viết sách đòi hỏi sự nỗ lực rất lớn và thực sự tiêu tốn rất nhiều năng lượng. đấy là so với chuẩn mình mong muốn đạt được, chứ sách tiểu thuyết ngôn tình đam mỹ mì ăn liền in ấn bán nhan nhản với cái tên nửa tây nửa Việt thì không tính.

    Cứ lần nào có dự định viết một cái gì đó cho ra trò thì y như rằng vừa khởi động xong, có người quen làm bên nxb đặt vấn đề, thành “viết cho độc giả đọc nên cần abc xyz này kia”, xong, tịt ngóm. Quá tam 3 bận nên… bỏ luôn. :))

    Từ số 11 trở đi chưa biết (đời vốn lắm chữ ngờ mà!), còn lại mềnh có thể cười hê hê được hết!

    Nhân tiện, hôm nay mới nằm xem phim tài liệu về Jiro, “Dreams of Sushi”, có một câu mình rất thích “luôn luôn làm theo lời người khác dạy bảo không có nghĩa bạn sẽ thành công”. Và cuộc đời của ông ấy cũng khiến mình phải suy nghĩ cật lực (đây không phải thói quen của mình. Bình thường mềnh rất ngốc dù sếc sì. Hehe!)

    Quả là, nếu thực sự yêu thích một điều gì đó và có đủ đam mê lẫn quyết tâm theo đuổi điều đó cả đời thì hẳn là cũng sẽ làm nên một chuyện gì đó. Ha!

    Like

    1. Dreams of sushi hôm nọ saigon outcast có chiếu mà tớ lười chẳng đi (vốn không phải 1 ngày cuối tuần mà chỗ đó lại xa thật xa). Tớ đã từng được đi ngang cái nhà hàng nho nhỏ nguyên thủy của Jiro ấy nhưng tất nhiên là chưa được vào. Để tớ down về xem, thấy mọi người khen thật nhiều.

      Viết sách phải chiều ý người đọc hay là bạn …dịch sách đi, hehe. Đứa nào dám yêu cầu chỉnh mình sẽ quăng vào mặt nó “C.S.Lewis viết thế đấy, muốn sửa à?”

      Nói về chuyện quyết tâm theo đuổi, tớ rất thích câu quote này của Ira Glass:

      “Nobody tells this to people who are beginners, I wish someone told me. All of us who do creative work, we get into it because we have good taste. But there is this gap. For the first couple years you make stuff, it’s just not that good. It’s trying to be good, it has potential, but it’s not. But your taste, the thing that got you into the game, is still killer. And your taste is why your work disappoints you. A lot of people never get past this phase, they quit. Most people I know who do interesting, creative work went through years of this. We know our work doesn’t have this special thing that we want it to have. We all go through this. And if you are just starting out or you are still in this phase, you gotta know its normal and the most important thing you can do is do a lot of work. Put yourself on a deadline so that every week you will finish one story. It is only by going through a volume of work that you will close that gap, and your work will be as good as your ambitions. And I took longer to figure out how to do this than anyone I’ve ever met. It’s gonna take awhile. It’s normal to take awhile. You’ve just gotta fight your way through.”

      ― Ira Glass

      Hãy cứ tin là mình có taste vậy.

      Like

      1. Chỉ riêng vụ đọc hiểu tiếng Anh thôi là tớ mệt não rồi, dịch thuật chắc sẽ thành thảm hoạ mất đấy! Hôm nay tớ vừa làm kem xong đấy. Rhum nho đàng hoàng nhé!

        Tự dưng hôm nay lại nhớ cái hồi còn hơi trẻ trẻ, làm việc như điên loạn, xong về đến phòng trọ chỉ có thể đổ vật ra rồi nằm lịm đi. Cứ thế! Xong có 1 lần ngồi ở bến xe buýt đường Trần Quốc Thảo (cái bến đối diện nhà có trồng hoa giấy cơ, giờ ngta giở bỏ rồi, hồi đó còn là đường 2 chiều), nghĩ mãi nghĩ mãi là tại sao cuộc sống có thể tẻ nhạt và buồn đến thế? Tại sao con người ta mong mỏi có một ai đó (hoặc nhiều người nào đó) hiểu mình đến thế? Xong khóc ngon lành. Trời mưa. Như phim. Giờ nghĩ lại thấy quả là tuổi trẻ mong manh dễ vỡ phết! :))

        Like

  2. Đổi thì đổi, nhưng béo đừng có kêu nhá! Tớ lập kỷ lục làm bánh liên tục sút 2kg đấy, trong khi mấy chị bạn tập tành làm bánh béo lên 2kg. :))

    Like

  3. Tớ nấu bánh khoai mì cực ngon 😀
    Ông ấy ko kết hôn à? Nếu bạn kết hôn và có vài đứa trẻ thì sẽ khác nhiều đấy

    Like

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s